Quần thể này có một ngôi đền từ thế kỷ 5 nhưng các cấu trúc còn
sót lại thì có niên đại từ thế kỷ 11 đến thế kỷ 13. Ngôi đền có kết cấu độc đáo
dẫn đến một điện thờ, nơi có một linga tắm
trong nước từ một dòng suối trên
núi chảy xuống. Địa điểm này sau này trở thành một trung tâm thờ cúng của Thượng
tọa bộ mà ngày nay vẫn còn lại.
Wat Phou nằm dưới chân của một núi thiêng gọi là Phou Kao (Núi
Voi). Theo các nhà sử học, Wat Phou là đền thờ xưa nhất ở Lào, từng là trung
tâm của đạo Hindu, thờ thần Shiva. Đến thế kỷ 13, Wat Phou trở thành đền thờ
Phật và tồn tại cho đến ngày nay, trở thành một trong những nơi lưu giữ các giá
trị về lịch sử và văn hóa Lào.
Truyền thuyết và lịch sử Lào xác định đó là đền thờ Thần
Badhecvara, được xây dựng từ thế kỷ thứ V và thứ VII. Nơi đây còn có thành
Crethapura, kinh đô đầu tiên của vương quốc Chân Lạp. Các nhà khảo cổ học luận
giải rằng, thời kỳ đó đã từng tồn tại một con đường nối Wat Phou với kinh đô
Angkor, cách đó khoảng 100 km.
Ban đầu là ngôi đền núi, về sau, khi Phật giáo trở thành Quốc
giáo của đất nước Triệu Voi thì Wat Phou được trùng tu, biến đổi thành một ngôi
chùa thờ Phật. Từ thế kỷ XI, ngọn núi với dòng suối thiêng phía sau ngôi chùa
là trung tâm thờ phụng và thiền định của các tu sĩ. Các nghi lễ tế thần hàng
năm được tổ chức ở những đền thờ dưới chân núi.
Tục truyền, mỗi năm một lần, vào ban đêm Quốc vương Chân Lạp
vượt qua những sườn núi hiểm trở, đột nhập vào trong đền, nơi có lính canh giữ,
hạ sát một nhân mạng hiến tế Thần để cầu mong cho đất nước được bình yên và
thịnh vượng Sau này, Phìa Kumantha, người tạo lập Wat Phou tiếp tục duy trì tập
tục bằng việc đích thân mình hạ sát một đôi nam nữ trinh trắng để hiến tế Thần.
Về sau tục hiến tế nhân mạng được thay thế bằng hiến tế trâu. Lễ hiến tế ở Wat
Phou cũng đồng thời là lễ hội cầu mưa của nhân dân địa phương.
Có một truyền thuyết khác về lễ hiến tế ở Wat Phou. Con gái lãnh
chúa Mương Champa Nakhon là Nàng Phăn trở thành Nữ hoàng đầu tiên của xứ sở này
bị một chàng trai quyến rũ rồi bỏ đi không trở lại, Nàng Phăn hận đời mà có một
lời nguyền: Người con gái nào bị con trai quyến rũ mà chửa hoang như nàng thì
phải cúng Thần một con trâu để giải tội. Nếu không thì lúa trên rẫy sẽ chết khi
thành bông, lúa trên đồng sẽ khô héo, tàn lụi.
Vậy nhưng tội lỗi vẫn không bao giờ hết. Ở đâu cũng có những cô
gái "lầm lỡ". Vì vậy hàng năm vẫn có nhiều lễ giải tội diễn ra. Tuy
nhiên, lễ giải tội cũng là ngày hội của nam thanh nữ tú. Các chàng trai, cô gái
khi bên nhau hình như đã quên đi tội lỗi và lời nguyền của Nàng Phăn. Những ngày
lễ giải tội ở Wat Phou là cơ hội và nhân duyên của nhiều đôi lứa.
Ngày nay lễ Wat Phou là lễ hội Phật giáo của cả vùng Nam Lào,
một trong những lễ hội lớn nhất ở Lào, được tổ chức liên tục trong 3 ngày vào
dịp rằm tháng 3 âm lịch.
Người dân khắp đất nước Lào và các tỉnh láng giềng vùng đông bắc Thái Lan nô nức hành hương về đây. Hồ Noòng Viêng (hồ nước của kinh thành) ở trước ngôi đền cổ là trung tâm của lễ hội. Tại đây có các hội đua thuyền, đua voi, chọi trâu, biểu diễn vũ nhạc và bắn pháo hoa. Các nghi lễ Phật giáo, Ấn Độ giáo và tín ngưỡng vật linh đồng thời được tổ chức.
Ngay cổng vào đền Wat Phou có một bảo tàng trưng bày hơn 100 bức
tượng đá, phù điêu, họa tiết trang trí chạm khắc trên đá đẹp tuyệt vời. Những
cổ vật này có niên đại từ thế kỷ thứ V đến thế kỷ XI. Cổng chính và mặt trước
của ngôi đền hiện nay đã đổ nát nhưng vẫn còn rõ nét dấu ấn những bức phù điêu
chạm khắc hình ảnh các vị thần của Ấn Độ giáo. Qua cổng, du khách theo con
đường rộng đến chân núi thẳng tắp những hàng trụ đá hình Linga, biểu tượng của
thần Shiva. Mặt đường được lót những tảng đá phẳng. Cuối con đường lộ ra hai
ngôi đền chính, hướng về phía Đông, đối xứng với nhau, trên một gò cao. Cả hai
ngôi đền này đang được trùng tu. Các công trình kiến trúc ở đây đều bằng đá.
Khu đền thượng nằm ở lưng chừng núi. Đường lên đền thượng cũng
là những bậc cấp lát đá, hai bên có những cột đá tròn dựng đứng. Ngôi đền là
một khối kiến trúc được xếp từ những tảng đá lớn, chạm trổ hoa văn cầu kỳ, tinh
xảo. Phía sau ngôi đền là vách núi, trên đó những người thợ tài hoa xưa đã tạc
những bức tượng lớn nhỏ rất sống động.
Nhìn vào kiến trúc ngôi đền, hình dung công việc vận chuyển
những khối đá lớn, gọt đẽo, chạm khắc hoa văn, tượng Phật, thần linh rồi lắp
ghép lại để tạo thành một quần thể kiến trúc to lớn nhưng hài hòa, vững chãi
trên triền núi cao... mới thấy người xưa đã đổ biết bao công sức, trí tuệ, của
cải mới tạo dựng được một Wat Phou kỳ vĩ.
Không tránh khỏi sự tàn phá nghiệt ngã của thời gian với khí hậu
khắc nghiệt, nhưng Wat Phou hơn nghìn năm lịch sử vẫn là điểm đến hấp dẫn của
du khách bởi vẻ đẹp kỳ vĩ của công trình kiến trúc độc đáo; bởi yếu tố tâm linh
thần bí của vùng đất thiêng gắn liền với khát vọng cuộc sống bình yên của con
người.
Wat Phou đã được UNESCO công
nhận là Di sản thế giới năm 2001.
(theo wikipedia)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét