Điện Kremlin (một dạng thành quách ở Nga) được biết đến nhiều nhất ở Nga. Kremlin ở trung tâm địa lý và lịch sử của Moskva, nằm trên bờ trái sông Moskva, trên đồi Borovitskii, là một trong những phần cổ nhất của thành phố, trong thời kỳ hiện nay là nơi làm việc của các cơ quan tối cao của chính quyền Nga và là một trong những kiến trúc lịch sử-nghệ thuật chính của quốc gia này. Nơi đây là một tổ hợp pháo đài lịch sử nhìn ra Quảng trường Đỏ tại Moskva, bao gồm các cung điện Kremlin, các nhà thờ Kremlin, và phần tường thành Kremlin với các tháp Kremlin.
Dân cư đầu tiên trên khu vực Kremli có thể có từ thời kỳ đồ đồng
(khoảng thiên
niên kỷ 2 TCN). Tại khu vực nhà thờ
Arkhangelskii người ta đã tìm thấy các di tích
về dân cư có từ thời kỳ đồ sắt sớm (nửa sau của thiên niên kỷ 1 TCN).
Ban đầu Kremli có vai trò như một sự bảo vệ cho khu dân cư, xuất
hiện trên đồi Borovitskii, mũi đất nơi con sông Neglinnaya đổ vào sông Moskva.
Những ghi chép đầu tiên nhắc tới Moskva có vào năm 1147. Thành phố Moskva đã được Đại công tước Yuri
Dolgoruky mở rộng đáng kể trong thế
kỷ XII. Từ năm 1264 nó là nơi ở của các công tước Moskva.
Năm 1156 trên khu vực Kremli ngày nay người ta đã xây dựng
những công trình quân sự đầu tiên với chiều dài tổng cộng khoảng 700 mét.
Pháo đài được đặt tên là Kremli vào năm 1331. Trong thời gian 1366 - 1368, thời kỳ trị vì
của Dmitry Donskoy, thành lũy bằng đá
trắng đã được xây dựng.
Trong thế kỷ XIV lãnh thổ Kremli
được mở rộng, với các tường thành bằng gỗ sồi, và sau đó vào năm 1367 được thay thế bằng các bức tường và tháp xây dựng
từ đá trắng.
Cuối thế
kỷ XIII, đầu thế kỷ XIV người ta đã xây dựng những
nhà thờ bằng đá đầu tiên.
Vào thế
kỷ XV các công quốc ở Nga đã được Đại công
tước Ivan III của Moskva hợp nhất,
sau đó ông trở thành Đại công tước toàn Nga. Ông tổ chức việc tái thiết Kremli,
mời rất nhiều nhà xây dựng có tiếng từ Ý, kiến
trúc sư Aristotile Fioravanti là một trong số họ. Điện Kremli đã được xây dựng
lại với sự tham gia của các kiến trúc sư Ý này. Quảng trường
Sobornaya trở thành trung tâm của nó với lần
lượt các công trình xây dựng sau ra đời trên đó: nhà thờ Uspensky (1475 - 1479), nhà thờ Blagoveshchensky (1484 - 1489), cung điện Granovitaya (1487 - 1491), nhà thờ Arkhangelsky (1505 - 1508) - hầm mộ của các công tước và Sa hoàng Nga và tháp
chuông Ivan Veliky.
Trong giai đoạn 1485 - 1495, thời Ivan III, các công trình pháo đài của Kremli được
xây dựng lại. Các tường thành và tháp canh mới cao hơn và dày hơn trước đây,
được ốp bằng gạch đỏ. Tường kéo dài đến 2.235 m với chiều dày thay đổi từ 3,5
đến 9 m, với lỗ châu mai "đuôi én" kiểu Ý đặc biệt. Giai đoạn 1508 - 1516 trên
khu vực ngày nay là Quảng trường Đỏ người ta đã đào hào, nước trong đó có từ
sông Neglinnaya. Kremli trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, được nước bao
bọc xung quanh.
Trong giai đoạn từ thế kỷ XVII - XIX đã
diễn ra các hoạt động xây dựng tích cực các công trình dành cho giới thượng lưu
và quần thể Kremli nhận được sự hoàn thiện một cách hợp lý. Trong 1635 - 1636 người
ta xây dựng cung Teremnoi, nối liền vào
cung điện Granovitaya. Trong thế kỷ XVII, các tháp canh của Kremli cũng đã được
hoàn thiện và có hình dáng như ngày nay.
Giai đoạn 1702 - 1736 người ta xây dựng tòa nhà lớn cho vũ khí (các kiến
trúc sư D. Ivanov, Kh. Kondrad với sự tham gia của Mikhail
Ivanovich Choglokov). Giai đoạn 1776 - 1787 là
tòa nhà của Viện Nguyên lão (kiến
trúc sư Matvei Phiodorovich Kazakov).
Năm 1812 Moskva và Kremli bị quân đội của Napoléon
Bonaparte chiếm đóng. Khi rút lui, Napoléon đã
ra lệnh đặt mìn để phá hủy các tòa nhà của Kremli. Mặc dù phần lớn lượng thuốc
nổ đã không nổ, nhưng tổn thất nói chung là đáng kể. Các tháp bị nổ là
Vodovzvoznaya, Petrovskaya và Vô danh số một, bị tổn thất nặng nề là tháp
Arsenalnaya, gây ra thiệt hại cho các nhà phụ tới tận tháp chuông Ivan Velikii.
Sự khôi phục các công trình hư hỏng kéo dài 20 năm, từ 1815 đến 1836.
Giữa thế
kỷ XVIII ý tưởng xây dựng Cung
điện lớn Kremli đã nảy sinh, nằm dọc theo sườn
phía nam của ngọn đồi mé bờ sông. Trong các giai đoạn khác nhau dự án này đã
được các kiến trúc sư V.I. Bazhenov, M. Ph. Kazakov, A.N. Lvov, V.P. Stasov
triển khai. Nhưng chỉ có dự án của Konstantin Andreevich Ton trong giai đoạn 1839 - 1849 được
thể hiện trong cuộc sống. Theo dự án của ông, trong giai đoạn 1844 - 1851 người
ta đã xây dựng tòa nhà của Cung điện Oruzheinaya (Cung điện vũ khí).
Với sự ra đời của chế độ Xô Viết thì Kremli trở thành một trong
những biểu tượng của chế độ mới. Giai đoạn 1935 - 1937 những con đại bàng hai đầu, trước đây được trang
trí trên các tháp chính của Kremli là Spasskaya Nikolskaya, Troitskaya,
Borovitskaya và Vodovoznaya, đã được thay thế bằng các ngôi sao hồng ngọc,
đường kính 3 - 3,75 m. Giai đoạn 1959 - 1961 người ta xây dựng Cung Đại hội Kremli (hiện nay gọi là Cung Kremli Quốc gia - GKD)
do Mikhail Posokhin và nhiều người
khác thiết kế, có dáng vẻ như một phòng hòa nhạc hiện đại, với phác thảo hình chữ nhật phủ đá
hoa cương biểu hiện bằng các tháp hẹp và thân
cột nhiều tầng gồm các tấm kính.
Từ năm 1955 Kremli mở cửa cho
khách tham quan và trở thành một viện bảo tàng ngoài trời.
Năm 1990 UNESCO đưa Kremli vào danh
sách Di sản thế giới.
Ngày 26 tháng 12 năm 1991 lá cờ búa liềm trên nóc điện Kremli
của Liên Xô bị hạ xuống thay thế bằng lá cờ ba màu của Nga,
đánh dấu sự chấm dứt của chế độ cộng sản Liên Xô sau hơn 70 năm.
Quảng trường Đỏ hay Hồng trường là
tên gọi của quảng
trường nổi tiếng nhất tại thủ đô Moskva. Quảng trường này tách điện Kremli (nằm ở phía tây quảng trường này), thành lũy của
hoàng gia trước đây và hiện là nơi sống và làm việc chính thức của Tổng
thống Nga ra khỏi khu vực thương mại trong
lịch sử là Kitay-gorod cũng như
GUM ở phía đông. Do các đường phố chính của Moskva tỏa ra từ khu vực này theo
các hướng để trở thành các đường quốc lộ chính bên ngoài thành phố, nên quảng
trường Đỏ thường được coi là quảng trường trung tâm của Moskva và của
toàn Nga.
Năm 1990, Quảng trường Đỏ đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản thế giới.
Khu vực mà hiện nay là Quảng trường Đỏ thì
trước đây là các công trình xây dựng bằng gỗ, nhưng đã bị phá bỏ đi theo sắc
lệnh của Đại công tước Ivan
III năm 1493, do các công trình này rất dễ bị cháy. Khu vực mới tạo
ra (trước đó đơn giản gọi là Pozhar, tức "khu vực cháy")
dần dần chuyển thành như là nơi diễn ra các hoạt động thương mại chủ yếu
của Moskva. Tên gọi khi đó là Torgovaya nghĩa
là quảng trường thương mại. Sau đó, nó được sử dụng cho nhiều lễ nghi công cộng
khác nhau cũng như thỉnh thoảng làm nơi diễn ra lễ đăng quang của các Sa hoàng Nga. Quảng trường đã dần dần được xây dựng từ thời điểm đó,
và nó được sử dụng cho các nghi lễ chính thức của tất cả các chính quyền Nga kể
từ khi nó được xây dựng
Mỗi một công trình tại khu vực Quảng trường Đỏ
đều có thể coi là huyền thoại. Một trong số đó là Lăng
Lenin, trong đó đặt thi hài của Vladimir
Ilyich Lenin, người sáng lập ra Liên
bang Xô viết. Bên cạnh đó là công trình kiến trúc
phức tạp có các vòm hình củ hành của Nhà thờ Thánh Basil cũng như các cung điện và nhà thờ của Điện
Kremlin. Ở phía đông của quảng trường là GUM, và bên cạnh nó là Nhà thờ Kazan đã phục chế. Ở phía bắc là Viện bảo
tàng lịch sử Nga, với hình dáng tương tự như
các tháp Kremli. Đài kỷ niệm điêu khắc
duy nhất trên quảng trường là tượng đồng Kuzma Minin và Dmitry
Pozharsky, những người đã đưa Moskva ra khỏi cuộc
chiếm đóng của người Ba Lan năm 1612, trong Thời kỳ Loạn lạc. Cạnh đó là khu vực trong tiếng Nga gọi là Lobnoye mesto, một nền đá tròn khoảng 13 m, tại đây các lễ nghi công
cộng được tiến hành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét