(Ghi chép về chuyến đi Thượng Hải - Hàng Châu - Tô Châu từ ngày 01-04/03/2024)
Doanh
nhân đất Giang Nam (Fb
ngày 12/3/2024)
Đất Giang Nam nằm ở phía đông của Trung Quốc, bao gồm các tỉnh
thành phía nam sông Dương Tử đến tỉnh Phúc Kiến. Giang Nam xưa là nơi kết tinh
nền văn hóa phong phú đa dạng của Trung Hoa. Giang Nam ngày nay trở thành trung
tâm công nghiệp nặng lớn nhất của thế giới.
Trên hành trình chạy dọc Giang Nam, chúng tôi ghé vào một khu
công nghiệp ở Hàng Châu. Trong khu vực văn phòng của doanh nghiệp, cô bé nhân
viên líu lo tiếng Việt hát bài tụng ca sự nghiệp xẻ đá và buôn bán… Gần giống
như tình cờ, một nhân vật to béo đi ngang. Cô bé nói mấy câu tiếng địa phương
làm anh ta ra vẻ ngạc nhiên rồi quay lại tung ra một tràng tiếng Việt lơ lớ
chào khách. Bất ngờ hơn nữa, anh ta chiếm luôn vị trí của cô bé và từ vai một
doanh nhân thành đạt biến thành nhân viên bán hàng với những câu chuyện hài
hước của một nước Việt Nam hiện đại.
Anh chàng chủ doanh nghiệp nọ, họ Trương có bố vốn là người Ninh
Giang, Hải Dương gốc Chiết Giang. Năm xảy ra “nạn kiều”, bố anh ta và mấy người
chị gái đến Hồng Kông tị nạn. Sau hai năm vất vưởng trong các căn lều mái tôn
trên đất Cửu Long, gia đình họ Trương mới về đến Giang Nam. Ở quê hương cày
cuốc, bố anh muốn có con trai nối dõi nhưng chính quyền cấm đoán. Ông lại tìm
cách quay lại nước Việt, lần này “tị nạn” ở đất Lào Cai. Năm 1981, nhà họ
Trương có con giai, chính là người chủ doanh nghiệp này. Được con giai, họ
Trương lại trở về quê gốc. Anh chàng họ Trương lớn lên, làu làu 2 thứ tiếng,
thường qua lại làm ăn với người Việt. Vẫn theo truyền thống gia đình, lấy vợ
rồi sinh ra toàn con gái. Năm 2022, nghe bạn bè mách bảo đi chùa Hương cầu quý
tử. Thế mà thật thiêng, về nhà anh sinh cháu giai cho dòng họ. Vậy nên anh quý
đất nước Việt, quý những du khách người Việt và đương nhiên là rất muốn bán
được nhiều hàng cho khách Việt.
![]() |
| Buổi sáng ở Tô Châu |
Các chiêu thức khuyến mãi của anh là quà tặng giá trị (miễn phí)
và giảm giá. Nhưng chiêu giảm giá của anh thật khác người, đang từ giá trị hàng
vạn USD, anh sang ngang giá trị bằng tiền “tệ” – hiện tại USD gấp hơn 7 lần giá
trị “tệ”. Chưa hết, không để cho khách hàng kịp hoàn hồn, anh giảm 50% và cuối
cùng chốt giá còn phân nửa.
Không khí mua bán thật hả hê cả người bán lẫn người mua. Chưa có
điểm mua sắm nào, du khách chịu ngồi nghe đến hơn 1 tiếng đồng hồ, mà thường là
chỉ 5-10 phút đã có vài người đã bỏ ra ngoài xe. Người tour guide theo đoàn,
dân phố Tây Thượng Hải vui vẻ cảnh báo: người Chiết Giang là do thái số 1 của
Trung Quốc đấy!
Sự tích
tên chùa (Fb ngày 13/3/2024)
Chùa Hàn Sơn là một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong lịch sử
của Trung Quốc. Chùa có từ đầu thế kỷ thứ VI, thời nhà Lương với tên gọi ban
đầu là Diệu Lợi Phổ Minh Tháp viện. Đến thời nhà Đường, chùa mới được đổi tên
thành Hàn Sơn. Sau những thăng trầm của lịch sử, Hàn Sơn tự đã được các triều
đại nhà Thanh gìn giữ, tu bổ cho đến tận ngày nay. Đặc biệt, chùa Hàn Sơn Tự
còn có một kho báu các tác phẩm nghệ thuật từ nhiều đời rất có giá trị.
![]() |
| Trước cửa Hàn Sơn Tự |
Xung quanh tên chùa Hàn Sơn Tự có nhiều truyền thuyết. Dưới đây,
là câu chuyện về tên chùa do chính người dân Tô Châu kể lại:
Chuyện là: Hàn Sơn và Thập Đắc là hai học trò quý của vị cao
tăng chủ trì Diệu Lợi Phổ Minh tháp viện. Thập Đắc chăm chỉ tu luyện học hành
tấn tới, thông thạo kinh sử, hiền lành mẫu mực. Hàn Sơn bên cạnh việc tu luyện,
còn tận tình chăm sóc hầu hạ cao tăng chủ trì. Từ chỗ là hai người bạn thân kết
nghĩa anh em nhưng khi Hàn Sơn được chọn làm vị sư chủ trì thì tình cảm không
còn được như xưa.
Khi vị cao tăng viên tịch, Hàn Sơn cho đặt lại tên chùa gắn
trước cửa. Tuy vậy, không ai nhận làm việc này vì cho rằng Hàn Sơn là người hám
danh, không trọng lễ nghĩa. Mãi sau, có một thương nhân đồng ý nhận làm với giá
20 lạng vàng cho một chữ. Lúc đó, trong chùa chỉ có 40 lạng. Thương lượng mãi
không được, Hàn Sơn đành cho làm 2 chữ đầu. Thế rồi lâu lắm mới có người nhận
làm nốt chữ “Tự” – không những thế còn nhận làm miễn phí và với điều kiện được
thêm họ tên viết nhỏ bên cạnh.
Đến nay, trước cửa chùa có gắn ba chữ Hàn – Sơn – Tự mà theo
nhận xét của nhiều người, chữ Tự viết không đẹp vì là chữ “miễn phí”
Vườn cảnh Tô
Châu (Fb ngày
14/3/2024)
Phần
lớn vườn cây cảnh vốn là những dinh phủ của các quan lại triều đình cáo lão về
xây dựng nên. Bắt đầu hình thành từ thời Xuân Thu, phát triển qua nhiều thời
đại đến cuối triều đại nhà Thanh thì Tô Châu có đến 200 vườn cây cảnh. Hiện nay
có 69 vườn cảnh được bảo tồn hoàn chỉnh, trong đó có Sư Tử Lâm, một trong số
các vườn cây cảnh đẹp nhất Tô Châu, được UNESCO công nhận là Di sản Thế Giới
năm 2000.
Lâm
viên Sư Tử với diện tích 1,1 ha có kiến trúc sơn thủy, hội tụ tinh hoa nghệ
thuật kiến trúc vườn của Trung Hoa xen lẫn các đình đài miếu mạo núi non hang
động, cây cỏ hoa lá. Chính giữa Sư Tử Lâm là một hồ nước với vài cây cầu nhỏ
bắc ngang. Phía đông bắc là những khối đá sắp xếp như một dãy núi dài với những
lối đi len lỏi giữa những cây tùng, cây liễu và vô số hang động ẩn hiện như mê
cung. Khi xây dựng, để chọn những khối đá đưa vào vườn, chủ nhân đã trả giá cho
1 đá bằng 1 cân gạo. Vì thế dãy núi non trong vườn có muôn hình muôn dạng kỳ
thú.
Dao
chơi trong vườn cảnh, được nghe câu chuyện về cây. Tục lệ ở Giang Nam là nhà
nào sinh con gái thì khi đầy tháng phải trồng ra trước nhà một cây long não (dã
hương) để đánh dấu sự kiện. Nhưng đặc biệt là bên dưới cây trồng có chôn một hũ
rượu. Khi cô gái lấy chồng, thường là từ 13 tuổi trở lên, gia đình hạ cây và
lấy rượu đãi khách dự lễ cưới. Rượu có tên: Nữ Nhi Hồng. Những cô gái muộn chồng
thì rượu được đặt tên là Lưu Cữu Tửu. Đương nhiên là rượu Lưu Cữu ngon hơn hẳn
vì để tới 20 – 30 năm hoặc hơn.
Phố cổ Ô
Trấn (Fb ngày 15/3/2024)
Ô Trấn – một thị trấn cổ có lịch sử hơn 1300 năm, đẹp nhất vùng Giang Nam
– là điểm đến hấp dẫn cho du khách muốn khám phá văn hóa và kiến trúc cổ truyền
của Trung Quốc. Những ngôi nhà cổ độc đáo với kiến trúc truyền thống, những con
đường lát đá xanh, các con kênh nước và những cầu đẹp mắt tạo nên không gian
thơ mộng, bình yên và cổ kính. Cư dân Ô Trấn cổ nổi tiếng với những làng nghề
dệt vải, nhuộm và nấu rượu…
Ngày nay di tích Ô Trấn được gìn giữ và bảo tồn. Cư dân trong thị trấn đã
di chuyển đến nơi định cư khác, vào những căn hộ hiện đại, đầy đủ tiện nghi.
Không những thế, hàng tháng, các hộ gia đình còn được nhận một số tiền lớn để
duy trì cuộc sống mà không phải làm gì. Phần lớn, cư dân ở đây còn để dành được
những số tiền lớn đủ để mua sắm và du lịch khắp nơi. Ngoài ra, hàng năm họ còn
được chia lợi nhuận do du lịch đem lại, trong đó phần lớn là tiền bán vé cho
khách tham quan.
Câu chuyện trong Chùa (Fb
ngày 16/3/2024)
Chùa Phật Ngọc, một trong số rất ít ngôi
chùa nằm ở trung tâm Thành phố Thượng Hải. Chùa được xây dựng từ đầu thế kỷ XX.
Trong chùa có pho tượng Phật Thích ca bằng ngọc trắng. Pho tượng cao 1,9 m,
rộng 1,3 m, nặng gần 1 tấn được nhà sư Huệ Căn thỉnh từ Myanmar về chùa năm
1898.
![]() |
| Bên trong chùa Phật Ngọc |
Những năm đầu 1960, Cách mạng Văn hóa bao
trùm khắp Trung Quốc. Chùa chiền miếu mạo các nơi là mục tiêu đập phá của Hồng
Vệ binh – Chùa Phật Ngọc cũng nằm trong kế hoạch phải tháo dỡ. Hầu hết các đồ
thờ cúng bị đập vỡ vụn. Những người tu hành vô cùng lo lắng vì bên trong hậu
cung chùa còn pho tượng Phật ngồi bằng ngọc trắng cao gần 2 mét. May thay, một
người Giang Nam cao tuổi đứng ra nhận trách nhiệm bảo vệ pho tượng này. Ông lấy
một bức chân dung lớn của Mao Chủ tịch đặt phía trước pho tượng. Tuy vậy, bức
tranh không che kín được pho tượng nên người ta đặt thêm nhiều bức trướng, khẩu
hiệu cách mạng xung quanh. Lúc đám Hồng Vệ binh hùng hổ xông vào chùa để tìm
pho tượng, thấy chân dung Mao Chủ tịch, họ buông cuốc xẻng, giơ cao Mao tuyển
hô vang Mao zhu xi wan sui! Wan wan sui!…
rồi quay gót.








Có mấy ngày mà vơ được khối chuyện!
Trả lờiXóa